Thứ Ba, 29 tháng 12, 2009

Nghề tư vấn bất động sản

Tư vấn bất động sản (BĐS) là một nghề rất mới ở nước ta, phát triển thịnh hành trong vài năm trở lại đây, thu hút không ít bạn trẻ thử sức. Thanh Niên đã trao đổi với Nguyễn Lê Khánh (ảnh) - một chuyên viên tư vấn BĐS trẻ.
* Khởi nghiệp bằng nghề tư vấn BĐS, bạn đã gặp những thuận lợi và khó khăn gì?
- Tôi chọn lĩnh vực tư vấn BĐS, một phần do tình cờ, một phần do yêu thích, cũng có thể do ảnh hưởng bởi gia đình tôi từ trước hay mua bán BĐS. Tuy nhiên, nghề tư vấn BĐS có rất nhiều khó khăn. Trước hết là vốn kiến thức về sản phẩm và những từ ngữ, quy định chuyên ngành về xây dựng, quy hoạch, kiến trúc, những nghị định về lĩnh vực BĐS. Tiếp đó là những kiến thức về xã hội, thị trường do tôi từng mất một thời gian dài đi du học.
Vì khi tư vấn khách hàng, mình cần phải có một tầm nhìn tổng quát về thị trường tài chính, hướng phát triển quy hoạch của TP.HCM nói riêng và cả nước nói chung. Dù vậy, tôi cũng có những thuận lợi là nhờ các chương trình đào tạo nhân viên mới của công ty địa ốc nơi tôi làm việc rất cụ thể và chi tiết, giúp tôi hoàn toàn tự tin khi bắt đầu tư vấn khách hàng.
Để một bạn trẻ theo đuổi nghề tư vấn BĐS, theo bạn, cần phải trang bị những kiến thức gì?
- Ngoài những kiến thức về sản phẩm, xã hội, chuyên viên tư vấn BĐS cần phải có đạo đức nghề nghiệp. Đây là điều quan trọng nhất vì thật ra khách hàng mua sản phẩm của mình chủ yếu do tin vào lời khuyên của chuyên viên tư vấn. Tiếp theo là đòi hỏi lòng kiên trì nhẫn nại do đặc thù sản phẩm có giá trị lớn nên khách hàng thường mất một khoảng thời gian dài để ra quyết định mua.
* Là một ngành nghề phát sinh do nhu cầu của thị trường, hẳn việc bắt tay vào và theo đuổi nghề tư vấn BĐS không dễ dàng, xin chia sẻ những kinh nghiệm của bạn?
- Một chuyên viên tư vấn BĐS có hợp với ngành nghề hay không, phải cần khoảng 6 tháng để đánh giá thành tích. Vì thế, bạn cần phải chuẩn bị tư tưởng cho 6 tháng đầu chỉ để học hỏi kinh nghiệm và đó sẽ là khoảng thời gian khó khăn nhất.
* Tuổi tác quá trẻ có phải là một trở ngại khi theo đuổi nghề này?
- Về mặt tuổi tác quá trẻ vào thời nay không còn là một trở ngại quá lớn. Quan trọng là khi tư vấn, bạn có nhiệt huyết, hết lòng với khách hàng hay không.
Nguyễn Lê Khánh, sinh năm 1982 Cử nhân chuyên ngành tự động hóa tại trường Đại học Kỹ thuật quốc gia Bauman (Nga) năm 2002 - 2006. Nhiều năm làm việc các tại công ty địa ốc. Đã tư vấn thành công khoảng 100 giao dịch BĐS từ năm 2006 tới nay.
Nguyễn Lệ Chi(thực hiện)

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Thêm một tiểu thuyết của Mạc Ngôn được dịch sang tiếng Việt

Nhà văn nổi tiếng Mạc Ngôn vừa trao bản quyền dịch tiếng Việt về tiểu thuyết mới nhất của mình có tên “ẾCH” cho Chibooks. Đây là tác phẩm mới nhất của ông kể từ sau tiểu thuyết Sống đọa thác đày (tên gốc: Sinh tử bì lao) xuất bản từ 3 năm trước (2006).
“ẾCH” do NXB Văn nghệ Thượng Hải xuất bản, vừa phát hành tại Trung Quốc vào những ngày cuối tháng 12 này, đã nhanh chóng thu hút đông đảo độc giả Trung Quốc và dấy lên làn sóng tò mò háo hức của độc giả nhiều nước vốn mê thích truyện của Mạc Ngôn.
Cuốn sách xoay quanh cuộc đời và công việc của nhân vật chính - một nữ bác sĩ chuyên đỡ đẻ ở khắp nông thôn Cao Mật, phải chuyển sang nghề thắt ống dẫn tinh cho nam giới và nạo phá thai. Đây là một đề tài cực kỳ hiếm hoi trong văn học, được nhà văn Mạc Ngôn miêu tả vô cùng khéo léo và đầy kịch tính.
Cuốn sách như một bức tranh xã hội sâu sắc ở Trung Quốc, phản ánh được những tác động của chính sách kế hoạch hóa gia đình kéo dài hơn 30 năm tới cuộc sống của người dân nước này.
Dịch giả Nguyễn Lệ Chi (chủ sở hữu Chibooks) cũng là người từng mua bản quyền các tác phẩm của Mạc Ngôn vào nước ta trước kia.
H.P.

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009

Chạy điện chữa trị chứng bệnh nghiện... net

Năm 2009 cũng là năm bùng nổ về chứng nghiện net ở Trung Quốc. Không ít người đã phải chữa trị căn bệnh này bằng cách chạy điện (ảnh). Hầu hết những người làm nghề IT ở nước này cũng thừa nhận bị mắc chứng nghiện net.
Việc quá nhiều người phải đi chạy điện chữa trị chứng bệnh này đã khiến báo chí Trung Quốc phải lên tiếng chuông cảnh tỉnh cho xã hội, không nên chạy theo lợi nhuận quá nhiều mà làm ảnh hưởng tới sức khỏe của người dân. Thậm chí hiện tượng thanh thiếu niên nước này ghiền game online quá độ dẫn tới một loạt vấn đề tiêu cực trong xã hội cũng đang trở thành một đề tài nóng, được người dân nước này rất quan tâm.

Lệ Chi (Theo sina.com)

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Dịch giả Nguyễn Lệ Chi và Sex And The City

(TT&VH) - Ra đời khá non trẻ, chưa đầy một tuổi, Công ty sách Chibooks do dịch giả Nguyễn Lệ Chi làm chủ sở hữu đã gây ấn tượng với độc giả cả nước bằng nhiều đầu sách văn học phong phú. Hiện Chibooks đang chạy nước rút chuẩn bị tham dự Hội chợ sách lần thứ 6 (từ ngày 15-21/3/2010). Dịch giả Nguyễn Lệ Chi hồ hởi khoe Chibooks vừa bốc thăm được gian hàng đẹp hai mặt tiền tại hội chợ (ô số A65, công viên Lê Văn Tám, Q.1, TP.HCM). Nguyễn Lệ Chi đang tích cực chuẩn bị thêm nhiều đầu sách mới ấn tượng để ra mắt độc giả trong dịp hội chợ. Đặc biệt có cuốn sách đã chuyển thành phim được nhiều độc giả “đặt hàng”: Sex And The City (tác giả Mỹ Candace Bushnell). Đây là lần đầu tiên Chibooks tham dự Hội chợ sách lớn nhất VN. Nguyễn Lệ Chi dự tính sẽ mời nhà văn Trung Quốc Lưu Chấn Vân sang giao lưu cùng độc giả.
Thanh Kiều

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Đại gia Bắc Kinh tuyển bạn gái

Theo Thời báo Bắc Kinh, hơn 20 đại gia độc thân ở thủ đô của Trung Quốc đã bỏ ra 100.000 tệ/người (khoảng 270 triệu đồng/người) để tham gia một buổi “xem mắt” bạn gái tại khách sạn Quần Vương Phủ vào tối 20.12. Số là các gã đàn ông giàu có này quá bận rộn công việc, không có thời gian cho yêu đương nên đành ủy thác cho một website làm bà mai. Số tiền trên được coi là “vé vào cửa” để tiếp cận người đẹp.
Các đại gia này đều đi xe hơi riêng rất xịn và ăn mặc sang trọng tới khách sạn, với hy vọng tìm được một nửa của mình. Tại buổi ra mắt, hơn 20 cô gái độ tuổi từ 21-25 đến từ các trường nghệ thuật khắp cả nước đã được ban tổ chức lựa chọn kỹ càng, trang điểm lộng lẫy, xuất hiện và tạo dáng rất tự nhiên trước mặt các chàng trai. Ban tổ chức tự hào khoe rằng đây là các hoa khôi đẹp nhất mà họ dày công tìm kiếm và tuyển chọn để xứng với số tiền đi “xem mắt” mà khách hàng đã bỏ ra. Vụ việc đang gây xôn xao dư luận ở Trung Quốc.
Lệ Chi

Án tử hình cho người đẹp lừa đảo

Mới 28 tuổi, học chưa tới trung cấp, người đẹp Ngô Anh vẫn đủ sức làm mưa làm gió trên thương trường, lừa đảo tới 60 triệu USD, khiến bao nhà đầu tư điêu đứng.
Vụ án nữ doanh nhân lừa đảo Ngô Anh tại tỉnh Chiết Giang được dư luận Trung Quốc đặc biệt quan tâm rốt cục đã có hồi kết. Theo Tân Hoa xã, vào ngày 18.12 vừa qua, tòa án thành phố Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang đã ra phán quyết tử hình Ngô Anh và tịch biên toàn bộ tài sản. Bản án sẽ được thi hành vào tháng 4.2010.
Vụ án coi như đã khép lại, nhưng số tiền lừa đảo quá lớn mà một người đẹp trẻ tuổi như Ngô Anh thực hiện đã khiến công chúng nước này phải kinh ngạc.
Huyền thoại Chiết Giang
Ngô Anh sinh ngày 20.5.1981 tại thành phố Đông Dương, tỉnh Chiết Giang. Ngay từ 10 năm trước, cô thiếu nữ 18 tuổi đã có máu kinh doanh và tự gầy dựng một thẩm mỹ viện nho nhỏ. Không thỏa mãn với lợi nhuận khiêm tốn, cô quyết định làm giàu nhanh.
Bắt đầu từ giữa năm 2005, Ngô Anh đã sử dụng chiêu trả lãi cao với nhiều hình thức như: cứ 10.000 tệ (khoảng 27 triệu đồng VN) sẽ được nhận số tiền lãi 25 tệ, 40 tệ, 50 tệ/ngày hoặc được chia lời theo quý với tỷ lệ cao 30%, 60%, 80% để kích thích lòng tham của những người góp vốn. Tự mạo danh đại diện cho nhiều công ty để huy động vốn với những tên gọi mỹ miều như “đầu tư tương lai, quay vòng vốn, vay vốn ngắn hạn” và với khuôn mặt khả ái, Ngô Anh đã thuyết phục được nhiều người tin tưởng. Với hình thức mà báo chí Trung Quốc gọi là “giật tiền của người này trả cho người khác”, Ngô Anh vẫn trả lãi đều đặn cho các khách hàng và khiến nhiều người tin rằng việc kinh doanh của công ty cô vẫn phát triển tốt.
Tháng 4.2006, Ngô Anh thành lập Công ty Bản Sắc với nhiều văn phòng nhỏ để tiện bề hoạt động và lừa đảo. Chỉ hơn một năm với đủ các chiêu thức, Ngô Anh đã chiếm dụng vô số tiền, mở rất nhiều chi nhánh với số nhân viên lên tới gần 100 người. Để đánh bóng tên tuổi, thu hút sự chú ý của báo giới, tạo lòng tin cho dân chúng, Ngô Anh còn tung ra 2,3 triệu tệ (khoảng 6,2 tỉ đồng) quyên góp cho các chương trình từ thiện và bỏ ra 1,3 triệu tệ (khoảng 3,5 tỉ đồng) để xây dựng quan hệ với báo giới... Cô từng chủ động hẹn gặp rất nhiều nhà báo ở Hàng Châu, Bắc Kinh, Thượng Hải..., mua chuộc họ để đăng các bài ca ngợi về mình và doanh nghiệp mình. Thậm chí, có bài còn mang tựa đề bằng câu nói của chính cô ta: “Tài sản của tôi là trong sạch”... Nhờ các chiêu quảng bá đó, Ngô Anh đã được người dân tỉnh Chiết Giang ví như một huyền thoại của xứ này. Với số tài sản huy động được, Ngô Anh đã chiếm vị trí thứ 68 trong số danh sách các doanh nhân giàu có nhất Trung Quốc năm 2006 và vị trí thứ 6 đối với nữ doanh nhân giàu nhất cùng năm. Lúc Ngô Anh bị bắt vào năm 2007, người ta ước tính tài sản của cô này lên tới 532 triệu USD.
Bóc mặt nạ người đẹp
Cho tới khi Ngô Anh bị bắt vào năm 2007, các khách hàng của cô mới sững sờ khi biết được bộ mặt thật của nữ doanh nhân tài giỏi mà họ từng ca ngợi. Thì ra số tiền huy động được từ họ đều được Ngô Anh đổ hết vào mua bất động sản, xe hơi xịn và mua sắm xa hoa, chứ không hề tái đầu tư vào các hạng mục đã vẽ ra. Theo kết quả điều tra, Ngô Anh đã ném 20 triệu tệ (54 tỉ đồng) để mua ô tô các loại, 4 triệu tệ (10,8 tỉ đồng) mua sắm quần áo, đồ trang sức, mỹ phẩm hàng hiệu, 6 triệu tệ (16,22 tỉ đồng) ăn uống, giải trí xa hoa... Kết luận điều tra cho biết cô ta đã lừa đảo tới 60 triệu USD, nhưng con số thực tế có thể lớn hơn nhiều lần. Sự thật được phơi bày khiến các nạn nhân vô cùng phẫn nộ.
Không ít người đặt câu hỏi tại sao một cô gái trẻ lại có thể tác oai tác quái tới vậy? Một mình cô ta có thể ăn tiêu hết ngần đó tiền không? Phải chăng Ngô Anh không thể thành huyền thoại nếu không có một đám đông tiền hô hậu ủng vây quanh? Mà trong đó không ít người thuộc giới báo chí, quan chức địa phương... đã nhận quà cáp của Ngô Anh để giúp biến cô ta thành huyền thoại. Nếu cô ta không được báo chí liên tục đăng bài ca ngợi, không được các quan chức địa phương bao bọc, liệu các nạn nhân có tin tưởng giao tiền cho một cô gái trẻ thậm chí không rành về kế toán như Ngô Anh? Trước khi vụ lừa đảo bị phanh phui, thậm chí một số học giả còn viết bài phân tích, bình luận, ca tụng cách vận hành mới và phương thức làm ăn có hiệu quả của Ngô Anh. Ngay cả chồng của Ngô Anh cũng thừa nhận là hiệu quả tuyên truyền báo chí tốt hơn cả mong đợi. Vì thế, người dân tại Trung Quốc, bên cạnh việc căm phẫn Ngô Anh, còn bày tỏ sự phẫn nộ đối với giới chức địa phương cũng như báo chí đã dung túng, thậm chí cổ súy cho trò lừa này.
Ngô Anh sẽ bị tử hình vào năm tới, nhưng những vấn đề của vụ án này vẫn chưa được giải quyết một cách rốt ráo.
Nguyễn Lệ Chi

DỊCH GIẢ CẦN PHẢI ĐƯỢC TÔN TRỌNG


Dịch giả Nguyễn Lệ Chi trả lời báo Văn nghệ Trẻ số ra ngày 31.12.2009

* Dịch tác phẩm đòi hỏi nhiều yếu tố: am hiểu văn hoá, ngôn ngữ… và cũng cần nhiều thời gian…Đó thực sự là thử thách với những người trẻ tuổi. Vậy tại sao anh/chị vẫn quyết định “dấn thân” vào lĩnh vực này?
- Bởi đam mê. Khi đam mê, người ta có thể bất chấp khó khăn, chấp nhận hi sinh nhiều thứ. Tuy nhiên đây cũng là việc bình thường, áp dụng với tất cả nghành nghề, không riêng gì trong nghề dịch sách.
* Khi bắt tay vào công việc dịch thuật, thì người dịch giả đã mang trách nhiệm làm cầu nối, xóa bỏ những rào cản về ngôn ngữ giữa nguyên tác và bản dịch. Vấn đề được đặt ra là trong khi dịch thuật để vượt qua những bất đồng ngôn ngữ, văn hoá… dịch giả nên đứng về tác giả (trung thành với nguyên tác, dù độc giả có thể gặp khó khăn khi tiếp nhận) hay đứng về độc giả (Việt hóa hoàn toàn,) ? Theo anh/chị dịch giả được tự do đến đâu trong khi chuyển dịch tác phẩm sang một ngôn ngữ khác?
- Nguyên tắc cơ bản là trung thành với tác giả. Người dịch cần hiểu rõ trách nhiệm và giới hạn của chính mình. Một dịch giả giỏi là một dịch giả chuyển tải được nội dung của tác giả một cách uyển chuyển nhất bằng ngôn ngữ dễ hiểu nhất mà độc giả nước mình chấp nhận. Không nên tách biệt việc quy hoạch dịch giả phải đứng về phía ai, nhà văn hay độc giả. Nếu bản dịch có phần trục trặc, gây khó hiểu cho độc giả thì người dịch chỉ nên tự trách mình là chưa tìm được câu chữ thực sự đắt và phù hợp.
* Từ vấn đề về mối liên hệ giữa dịch giả và tác giả, một số ý kiến cho rằng, trong dịch văn học, tốt nhất là chuyển thể trực tiếp từ bản gốc, không nên bắc cầu qua hai, ba bản dịch với các ngôn ngữ khác nhau, do đó nguyên tác phải được hiểu một cách linh hoạt. Đứng ở góc độ một của người dịch trẻ ý kiến của anh/chị về vấn đề này thế nào?
- Đương nhiên việc dịch thẳng từ tác phẩm gốc vẫn chính xác và hay hơn so với dịch qua các phiên bản tiếng khác. Tuy nhiên điều này cũng không phải là sự quyết định thành công hay thất bại của một bản dịch. Điều quan trọng vẫn chính là ở khả năng của người dịch.
* Phong trào dịch thuật hiện nay có sự lộn xộn, chạy theo các tác phẩm best-seller. Do phải đua tranh về mặt thời gian nên nhiều nguyên tác bị xé lẻ cho nhiều người dịch, dịch ẩu, dịch lấy lợi nhuận trước mắt. Dịch giả Trịnh Lữ chia sẻ: “Muốn dịch tốt, người dịch không chỉ cần giỏi ngoại ngữ mà còn phải đặc biệt am hiểu tiếng mẹ đẻ, phải có vốn văn hóa sâu rộng, niềm đam mê và thái độ làm việc cẩn trọng, nghiêm túc”. Anh/ chị nghĩ sao về ý kiến này?
- Tôi không phủ nhận ý kiến của dịch giả Trịnh Lữ. Thực ra bất kỳ người dịch đam mê nghề nghiệp nào cũng mong muốn mình được dịch đàng hoàng, nguyên vẹn một tác phẩm. Nhưng nhiều khi họ không thể quyết định được vấn đề này, bởi chính các đơn vị xuất bản đã tự xé lẻ tác phẩm, chia cho nhiều người dịch khác nhau. Người dịch trẻ tuổi và mới vào nghề sẽ khó có tiếng nói mạnh mẽ tự đòi hỏi quyền lợi và bảo vệ quyền lợi công việc của mình. Họ có những cái khó của họ.
* Ở một chừng mực nào đó, tôi nhận thấy rằng lớp dịch giả “ già” hình như đang “nhường sân” cho các dịch giả trẻ. Họ cũng thừa nhận rằng các dịch giả trẻ hiện nay có lợi thế về ngoại ngữ, và phần lớn đều du học tại một nước nhất định nên tiếp cận rất nhanh với các văn bản văn học nước ngoài. Song họ cũng lo ngại rằng đôi khi, vì mục đích lợi nhuận, dịch ẩu hoặc vì kinh nghiệm còn quá non nên các dịch giả trẻ, các nhà xuất bản bỏ rơi nhiều tác phẩm văn học kinh điển mà chạy theo những sách bán chạy trên thế giới, dịch hỏng hoặc dịch chưa tới. Trong khi, việc hiệu đính lại không được làm chuẩn bởi các nhà văn? Theo anh/ chị điều lo ngại này có đúng không?
- Chúng tôi không “lấn sân” của ai cả, người trẻ có thế mạnh của người trẻ, người già có thế mạnh của người già, dẫu có muốn lấn của nhau cũng không làm được. Tuy nhiên như tôi đã nói ở trên, một văn bản dịch không đạt chất lượng có nhiều nguyên nhân, trong đó không nên quy kết riêng về phía dịch giả còn non trẻ. Tôi biết nhiều người dịch trẻ làm việc rất nghiêm túc nhưng họ không có điều kiện tiếp cận được những tác phẩm nghiêm túc. Hoặc NXB, đơn vị xuất bản… ép buộc họ phải chạy theo tiến độ thời gian, hoặc xé lẻ tác phẩm, hoặc chỉ giao họ dịch những tác phẩm thị trường… Tất cả đều có thể trở thành nguyên nhân góp phần gây nên một bản dịch không đạt yêu cầu, còn nhiều hạt sạn.
* Theo anh/ chị có cần thiết phải thành lập có một Hiệp hội dịch thuật để nâng cao tính chuyên nghiệp của công tác dịch thuật hiện nay?
-Nếu điều đó đảm bảo được vị thế và công việc cho các dịch giả thì nên thành lập, còn nếu chỉ để gọi là có tên cho vui vẻ thì không cần. Bằng chứng là tôi và một số ít các dịch giả khác vẫn làm công tác dịch thuật chuyên nghiệp và nghiêm túc mà không chịu ảnh hưởng của bất kỳ Hội nào. Nói đúng hơn là chả có Hội nào quan tâm tới các dịch giả như chúng tôi. Ví dụ như trước kia khi làm việc với Hội nhà văn Hà Nội với nguyện vọng được tham gia vào các sinh hoạt định kỳ của các nhà văn, học hỏi thêm kinh nghiệm của các bậc tiền bối, được sống trong không khí văn chương… thì Hội này từ chối tôi với lý do cũng dễ thuyết phục là tôi đang sống và làm việc ở TP.HCM. Nhưng khi liên lạc với Hội nhà văn Tp.HCM thì họ nói không kết nạp hội viên dịch giả. Khi vòng ra tới Hội nhà văn Việt Nam thì được biết chỉ tiêu nhận hội viên dịch giả năm đó đã hết, phải chờ đợi. Một năm đã qua, tôi vẫn chưa nhận được phản hồi gì nên rút cuộc tôi tự nhận thấy rằng việc mình, mình vẫn làm và không nên trông chờ vào Hội hè. Còn việc mình làm có chuyên nghiệp hay không, có hiệu quả không thì mọi người xung quanh và các độc giả tự biết. Việc dịch thuật là quá trình tự rèn luyện bản thân của mỗi người dịch, trong đó ý thức tự thân và tự học hỏi là quan trọng bậc nhất. Điều này không cần thiết phải vào Hội mới có thể có được, mà nó tự hình thành và phát triển trong mỗi dịch giả dựa trên phẩm chất đạo đức và phẩm chất nghề nghiệp của mỗi người.
* Dịch giả Ngân Xuyên có đề xuất một giải thưởng cho những dịch giả văn học Việt Nam ra nước ngoài . Ý kiến của anh/chị về vấn đề này?
- Rất hay, vì việc dịch ngược bao giờ cũng khó khăn và mất nhiều công sức, thời gian hơn dịch xuôi. Muốn văn học Việt Nam được bạn bè quốc tế biết đến, cần phải có một đội ngũ dịch giả riêng, chuyên dịch ngược từ văn học Việt Nam ra các thứ tiếng. Tuy nhiên đây là một quá trình đào tạo nhân tài lâu dài và bền bỉ, không thể sớm có ngay được.
* Theo anh/chị, tại sao văn học Việt nam đến giờ vẫn chưa vươn ra nhiều quốc gia trên thế giới?
- Chỉ có thể có một câu trả lời rằng: văn học VN chưa được chính chúng ta coi trọng đúng mức và chưa nhận thấy rõ sức ảnh hưởng trong văn chương. Bởi nếu thấy được sức mạnh của văn học và coi trọng nó, người ta đã lập một quỹ riêng đầu tư về việc dịch thuật, quảng bá các tác phẩm văn học VN ra nước ngoài. Tuyển chọn ra các dịch giả xuất sắc, trả nhuận bút dịch xứng đáng, đặt hàng đàng hoàng, bởi rất hiếm có đơn vị xuất bản trong nước nào lại xuất bản sách Việt Nam bằng tiếng nước ngoài ở chính nước mình. Quỹ này sẽ được dự trù bao nhiêu kinh phí, kéo dài bao nhiêu năm, triển khai từ bao nhiêu thứ tiếng, chọn tác phẩm nào tiêu biểu để đại diện cho văn học VN để triển khai dịch… tất cả vẫn chưa hề có kế hoạch chuẩn bị chuyên nghiệp và rõ ràng.
* Một câu hỏi cho dịch giả Nguyễn Lệ Chi và Trang Hạ: hiện chúng ta đang dịch quá nhiều văn học Trung Quốc, trong khi văn học Việt Nam ở Trung Quốc lại chưa được biết đến nhiều?
- Như tôi đã nói ở phần trên, việc quảng bá văn học Việt Nam ra các nước nói chung và ra Trung Quốc nói riêng không thể làm một cách tự phát và nhỏ lẻ. Đó là một kế hoạch lớn mà Nhà nước nên làm, đòi hỏi tiền bạc, công sức, việc tập hợp các dịch giả giỏi, giàu kinh nghiệm dịch ngược, đặc biệt là các dịch giả nhiều tuổi, giàu vốn sống, việc hợp tác liên kết xuất bản giữa các NXB Việt Nam và NXB Trung Quốc. Nhiều dịch giả trẻ, trong đó có tôi cũng rất muốn giới thiệu văn học Việt Nam sang Trung Quốc nhưng ai đặt hàng cho họ để dịch ngược, NXB nào chịu in và tác phẩm nào vừa sức của họ để dịch ngược? Mặt khác trong khoảng sân này, chúng tôi không hề lấn sân, vậy sao các dịch giả lớn tuổi không vào đóng góp công sức, góp phần thúc đẩy đưa văn học VN ra thế giới?
* Là những dịch giả trẻ, anh/chị đón nhận sự kiện Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam lần thứ 2 thế nào?
- Thú thật là tôi cũng chỉ quan tâm Hội nghị này rất vừa phải vì chúng tôi-những dịch giả trẻ gọi là cũng có chút đóng góp cho nền dịch thuật nước nhà- không hề được mời tham gia. Như vậy bản thân một Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam mà không quan tâm tới đội ngũ dịch giả thì ai sẽ là người chuyển tải các tác phẩm văn học VN ra các thứ tiếng khác? Ban tổ chức hay các nhà văn đây? Tôi chỉ có thể nói rằng chỉ khi nào vị trí và vai trò của dịch giả ở nước ta được xã hội thừa nhận, trân trọng, và đặc biệt là những người trong ngành thừa nhận thì bản thân dịch giả mới cảm thấy tự hào về nghề nghiệp của mình, và khát khao đóng góp, cống hiến hơn nữa cho nghề nghiệp. Việc thừa nhận, trân trọng này có thể thể hiện từ những hành động cụ thể như: lên danh sách các dịch giả trẻ có triển vọng, đã có nhiều tác phẩm kiểm chứng, chủ động mời họ vào các Hội hè, tham dự các hoạt động của các hội, các hội nghị chuyên ngành, tạo điều kiện để tạo các dịch giả tham gia ý kiến, nói lên những khó khăn và mong ước của họ… Những điều này đều không khó làm.
* Với tư cách một dịch giả anh/ chị có mong muốn gì ở Hội nghị lần này?
- Hãy nhìn sự việc toàn diện hơn nữa, hãy quan tâm và mang tới tiếng nói cho đội ngũ dịch giả, hãy cho họ một chỗ đứng mà họ xứng đáng được có. Dịch giả là người bắc cả hai nhịp cầu – văn học nước ngoài vào VN và văn học VN ra nước ngoài- , là một động cơ quan trọng không thể thiếu trong việc thúc đẩy giao lưu văn hóa các nước. Nếu chúng ta thờ ơ với họ, quên lãng họ, không tôn trọng họ, thì đừng bao giờ hy vọng có dịch giả tâm huyết với nghề và văn học Việt Nam cũng vẫn rơi vào khép kín, khoanh vùng trong nước, khó giao lưu ra được với bên ngoài. Nếu muốn có Hiệp Hội dịch thuật chuyên nghiệp thì từ ngay chính Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam lần thứ 2 này, khâu tổ chức cũng phải chuyên nghiệp, trong đó dịch giả phải được coi trọng và được mời tới tham dự Hội nghị.

Thu Hà (thực hiện)

Báo Văn nghệ trẻ, tháng 12.2009