Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2009

Trung Quốc cứng rắn với hát nhép

Ngày 3.9 vừa qua, người phụ trách văn hóa thị trường của Bộ Văn hóa Trung Quốc cho biết các ca sĩ không được hát nhép, biểu diễn giả để lừa khán giả. Các đơn vị biểu diễn không được tổ chức cho ca sĩ hát nhép, cũng không được cung cấp công cụ, điều kiện cho ca sĩ hát nhép hoặc dàn nhạc chơi giả.
Đơn vị tổ chức bắt buộc phải cử người giám sát tại địa điểm biểu diễn, nhằm ngăn chặn tình trạng hát nhép hoặc biểu diễn giả. Nếu ca sĩ, diễn viên nào vi phạm 2 lần trong 2 năm liên tiếp sẽ bị thu thẻ hành nghề. Các đơn vị tổ chức biểu diễn, các đoàn thể biểu diễn nghệ thuật hoặc ca sĩ, diễn viên nào cung cấp điều kiện cho ca sĩ hát nhép hoặc biểu diễn giả sẽ bị cơ quan chủ quản thuộc bộ văn hóa công bố danh sách nếu vi phạm hai lần/năm.
Ngoài ra, Bộ Văn hóa Trung Quốc cũng quy định các đơn vị tổ chức biểu diễn phải cử người giám sát các hoạt động ca hát, biểu diễn và ghi chép lại đánh giá. Nếu không có biên bản ghi tại nơi biểu diễn sẽ bị cơ quan văn hóa nơi sở tại xử phạt với mức cao nhất là 3.000 tệ (khoảng 7,5 triệu VND). Những quy định này có hiệu lực từ ngày 1.10 tới.

Lệ Chi (theo Tân Hoa Xã)

Lục Tiểu Linh Đồng: Không ân hận vì đóng Tôn Ngộ Không

Cứ mỗi lần hè về, cả người lớn và các em nhỏ lại thích thú xem lại bộ phim truyền hình quen thuộc Tây du ký bản cũ. Nhiều chi tiết của nhân vật huyền thoại Tôn Ngộ Không đã đi vào lòng khán giả Việt Nam tới mức thuộc làu. Nam diễn viên danh tiếng Lục Tiểu Linh Đồng có dịp trò chuyện cùng Thanh Niên.

Kẻ bội thu trên đường đi lấy kinh
* Nghe nói Tây du ký mang lại cho ông danh tiếng và gia đình, từ đó cuộc đời ông thay đổi ra sao?
- Trước khi đóng Tây du ký, tôi chỉ là một diễn viên trẻ 23 tuổi vô danh ở đoàn Côn Kịch Triết Giang. Người trong đoàn kịch khi giới thiệu tôi với người ngoài, lúc nào cũng thêm một câu: “Bố anh ấy là “Nam Hầu Vương” Lục Tiểu Linh đấy!”. Tới khi tôi nhận vai Tôn Ngộ Không cũng không thoát khỏi cái bóng của bố tôi. Tuy nhiên sau khi phim được phát sóng, bố tôi nhận thấy mọi chuyện đã thay đổi, con trai ông đã có gia đình, được khán giả yêu thích. Không những thế, khi ông tới Bắc Kinh tham gia một cuộc họp, mọi người đều ùa ra bắt tay hân hoan chào hỏi: “Ôi kìa, chẳng phải bác là cha của Tôn Ngộ Không sao?”. Sự thay đổi đó thật thú vị. Tôi thấy mình thật may mắn. Được diễn một vai diễn hay, được làm một người chồng tốt, có một cô con gái ngoan, tôi rất hài lòng. Sau khi nghỉ hưu, tôi sẽ tới Hoài An dưỡng lão và làm bảo vệ tại Viện bảo tàng Ngô Thừa Ân (tác giả của tác phẩm Tây du ký). Cuộc đời như vậy, tôi thấy rất hoàn hảo.
* Con gái ông và vợ ông có thích các vai khỉ của ông không?
- Con gái tôi năm nay đã 19 tuổi. Hồi nhỏ, cháu cho rằng tôi chính là Tôn Ngộ Không, còn cháu đương nhiên là một con khỉ nhỏ. Cháu thường hỏi tôi rất chân thành và ngây thơ rằng: “Cha ơi, Tôn Ngộ Không và Kim Cương biến hình ai lợi hại hơn?”. Vu Hồng, vợ tôi, chính là thư ký trường quay của đoàn phim Tây du ký, từng đóng vai Vương hậu trong tập Thiên Trúc thu thỏ ngọc. Bạn bè tôi đều nói rằng tôi là kẻ bội thu trên đường đi lấy kinh. Vợ con tôi đều rất thích các vai diễn của tôi, đều ủng hộ tôi rất nhiệt tình.
* Xin bật mí về cuộc sống hiện nay của ông?
- Để tự do sáng tác, tôi không ký hợp đồng độc quyền với bất kỳ công ty nghệ thuật hoặc biểu diễn nào. Tôi cũng không có trợ lý, không có bảo mẫu lẫn tài xế riêng. Tôi cũng không biết lái xe, nên thường đi tàu điện ngầm. Khi đi ra ngoài, tôi không đeo kính đen, cũng không né tránh khi bị mọi người nhìn ngó. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường tập thể thao, chủ yếu luyện võ, để giữ hình thể. Muốn đóng vai khỉ, cần phải rất mềm dẻo, dai sức. Ngoài ra, tôi cũng sưu tầm những đồ có liên quan tới khỉ... Nói chung cuộc sống của tôi rất bình dị.

Cải biên không có nghĩa là bóp méo
* Hình ảnh quá lớn, quá thành công về nhân vật Tôn Ngộ Không hẳn bao trùm lên ông rất nhiều?
- Đúng là tôi phải mất 10 năm để vượt ra khỏi hình ảnh này. Nhiều lúc tôi muốn “cân đẩu vân” một cái, lộn ra khỏi Tôn Ngộ Không, nhưng cứ giãy giụa mãi không thoát ra nổi. Sau khi đóng Tây du ký, tôi đã nghỉ diễn liền 3 năm (từ 1988-1991) vì sợ mọi người không chấp nhận tôi trong các hình ảnh nhân vật khác, dù có nhiều kịch bản mời chào. Thậm chí có lúc bấm bụng thử vai, tôi và đạo diễn đều run như nhau vì thời gian 6 năm đóng phim Tây du ký quá dài, khiến mọi hành vi, cử chỉ của tôi vẫn vô tình bị ảnh hưởng của nhân vật này. Có lúc tôi nghĩ lẽ nào mình không thể đóng được các vai diễn khác. Chả lẽ sự nghiệp diễn xuất của mình chỉ chấm dứt ở đây và chỉ được định hình bởi vai Tôn Ngộ Không hay sao? Tôi thật không cam tâm. Nhưng tôi không bao giờ ân hận vì đóng Tôn Ngộ Không.
* Vậy sau đó, ông đã dùng phép “biến hóa” thế nào?
- Năm 1991, đạo diễn Hoàng Kiện Trung làm phim Ăn Tết đã tìm tôi, dám để “Tề thiên đại thánh” hóa thân thành một chàng sợ vợ, bạc nhược. Để tôi diễn tự nhiên, ông đã nghiêm cấm mọi người trong đoàn trêu chọc tôi và không được ai nhắc đến từ “khỉ”. Còn tôi cũng nỗ lực nghiên cứu vai diễn từ những chi tiết nhỏ nhất. Tới khi duyệt phim – đạo diễn Trần Hoài Kỷ (cha của đạo diễn Trần Khải Ca) đã không nhận ra tôi, còn hỏi diễn viên này ở đâu ra. Từ đó, tôi tự tin hẳn. Bắt đầu từ năm 2004, tôi nhận đóng tiếp các vai diễn khác, từ hiện đại tới nhân vật lịch sử.
*Ông thấy làm phim truyền hình thời xưa và nay có gì khác nhau?
- Hồi trước làm phim rất vất vả, tiền lại ít. Cát-sê của tôi là 70 tệ/tập, khác xa với mức cát-sê cao ngất 200.000 tệ/tập của các diễn viên bây giờ. Điều kiện làm phim hồi đó rất khó khăn, máy móc chỉ quay được lúc trời nắng ráo. Cứ mưa là phải dọn đoàn ra về. Cứ 7, 8 giờ sáng chúng tôi bắt đầu khởi hành và quay về nhà trọ lúc 7, 8 giờ tối. Đóng xong cảnh nào, chúng tôi đều xem lại để rút kinh nghiệm. Khi thấy cảnh nào chưa được, tôi lại chủ động xin đạo diễn cho quay lại. Cách làm phim giờ đây rất khác, làm quá nhanh và học thoại ngay tại trường quay, không giống như trước kia người diễn viên dành nhiều thời gian tâm huyết cho vai diễn. Mọi người làm phim giờ đây lúc nào cũng vội vã. Tất nhiên điều đó ảnh hưởng mạnh tới chất lượng vai diễn.
* Ông có cho rằng phim truyền hình Tây du ký bản mới có thể vượt trội hơn Tây du ký bản cũ không?
- Gia tộc tôi 4 đời đều đóng vai khỉ, có thể nói là cái bóng thu nhỏ của nghệ thuật kịch khỉ trên sân khấu Trung Quốc, vì vậy tôi có tình cảm rất sâu nặng với tác phẩm Tây du ký. Giờ đây có quá nhiều phiên bản khác nhau của Tây du ký. Phim tôi đóng là bản kinh điển, các phim khác đều có đủ loại: hài chọc lét, phim cấp ba... Trong Tây du ký phiên bản của Mỹ lại cho Đường Tăng và Quan Âm Bồ Tát hôn nhau. Trong phiên bản của Nhật, Đường Tăng bị biến thành nữ giới, yêu đương với Tôn Ngộ Không. Tôi thấy rất phẫn nộ và tuyệt đối không thể tha thứ về những chuyện bóp méo nhân vật và tác phẩm đến vậy. Nếu tác giả Ngô Thừa Ân còn sống, chắc chắn sẽ kiện họ. Chuyển thể không có nghĩa là cải biên loạn xị, cái gì cũng phải có giới hạn, tính cách cơ bản của nhân vật không thể thay đổi. Nếu cứ cái đà cải biên loạn xạ thế này, nếu con cháu chúng ta hỏi: “Rốt cuộc Tôn Ngộ Không có bao nhiêu bạn gái?”, chúng ta sẽ trả lời ra sao?
* Ngoài vai khỉ, ông cũng thành công với không ít nhân vật khác như vai Chu Ân Lai, Lỗ Tấn. Ông hy vọng được đóng vai diễn ra sao?
- Là một diễn viên, tôi luôn muốn được thử sức với nhiều dạng vai diễn. Điều này đòi hỏi tôi càng phải nỗ lực hơn nữa. Tôi có khát vọng muốn được đóng nhiều nhân vật nổi tiếng của thành phố Thiệu Hưng (tỉnh Triết Giang). Tuy đã từng đóng vai Chu Ân Lai trên phim ảnh, vai Lỗ Tấn trên kịch nói, song quê hương Thiệu Hưng của tôi còn có nhiều nhân vật lịch sử khác mà tôi rất muốn tái hiện.
*Ông có thể tiết lộ về những mơ ước của mình?
- Cuộc đời tôi có bốn ước nguyện lớn nhất. Một là đóng phim truyền hình Tây du ký, hai là đóng vai Ngô Thừa Ân. Sau 10 năm chờ đợi, cuối cùng phim TH Ngô Thừa Ân và Tây du ký sắp được phát sóng rộng rãi toàn quốc, trong đó tôi đóng cả hai vai Ngô Thừa Ân và Tôn Ngộ Không. Ngoài ra, tôi còn mong muốn đóng phim truyện nhựa Đại náo thiên cung (cũng sắp được thực hiện) và khởi động việc xây công viên theo chủ đề “Tây du ký”. Trong những năm còn lại của đời tôi, tôi nguyện tiếp tục phát triển nghệ thuật đóng kịch khỉ.
* Xin chân thành cám ơn ông, chúc ông sức khỏe và hy vọng sớm gặp lại ông trong các bộ phim mới.

Lục Tiểu Linh Đồng tên thật là Chương Kim Thái, dân tộc Hán, sinh ngày 12.4.1959 tại Thượng Hải. Hiện ông là diễn viên đoàn kịch thuộc Trung tâm sản xuất phim truyền hình Trung Quốc, Đài truyền hình T.Ư. Sống cùng gia đình tại Bắc Kinh, Trung Quốc.
Các giải thưởng: Giải Kim Ưng lần thứ 6 cho Nam diễn viên xuất sắc nhất và giải 10 ngôi sao truyền hình Trung Quốc lần thứ nhất (1978-1987). Giải nghệ sĩ biểu diễn được công chúng kính trọng nhất năm 2007, Giải nhất trong 10 nhân vật đóng góp nhiều nhất cho Trung Quốc năm 2008, Giải nhất trong 10 diễn viên truyền hình có sức ảnh hưởng lớn nhất suốt 30 năm phim truyền hình Trung Quốc (2008), Giải Diễn viên xuất sắc nhất cấp quốc gia (2000), Chủ tịch Giải 10 ngôi sao truyền hình Trung Quốc lần thứ hai với 1,23 triệu phiếu bầu…

Nguyễn Lệ Chi (thực hiện)

http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200936/20090905170513.aspx

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

Tiểu thuyết gia Mỹ Tami Hoag: từ lãng mạn đến trinh thám hình sự

Với hơn 20 đầu sách, nhà văn Mỹ Tami Hoag nổi tiếng trên thế giới qua hai dòng văn học hoàn toàn khác biệt: lãng mạn và trinh thám hình sự. Cô đã trò chuyện với Thanh Niên về thời thơ ấu và sở thích của mình.

* Được biết tuổi tác chênh lệch giữa cô với các anh chị em khiến cô phải tự tạo ra các câu chuyện cho mình trong suốt thời thơ ấu. Điều đó đã diễn ra như thế nào?
- Tôi bắt đầu tự mình tạo ra các câu chuyện lúc tôi được 4 hay 5 tuổi. Tôi kể chúng cho những người bạn bằng tuổi chơi cùng tôi. Câu chuyện đầu tiên tôi viết là năm tôi lên 9. Đó là một bài tập của trường.
* Câu chuyện đầu tiên đó có nội dung ra sao?
- Vào năm học lớp ba, tôi được giao bài tập có chủ đề viết hoặc miêu tả một câu chuyện. Tôi đã viết một câu chuyện về chú ngựa con màu đen, và được các bạn trong lớp chuyền tay nhau đọc.
* Trẻ em hiện nay có quá nhiều sách phù hợp với lứa tuổi, vì vậy hẳn không có nhiều trẻ nhỏ phải tự nghĩ ra câu chuyện của mình như cô thuở trước. Theo cô, điều này nên vui hay nên buồn?
- Việc đọc luôn là một điều tuyệt vời. Khi còn là một đứa trẻ, tôi đọc sách mọi lúc mọi nơi. Tôi nhận thấy rằng việc đọc đã khuyến khích tôi viết nên những câu chuyện của chính mình. Không có gì tuyệt diệu hơn là được di chuyển từ thời điểm này đến thời điểm khác, từ nơi này đến nơi khác, đơn giản chỉ với việc đọc sách.
* Được biết, trước khi xuất bản sách, cô từng trải qua nhiều nghề khác nhau. Những nghề này có tác động gì hoặc để lại chút trải nghiệm gì cho những sáng tác văn học của cô không?
- Tôi đã được gặp rất nhiều người thú vị khi làm các công việc khác nhau. Tôi nghĩ điều này đã giúp tôi phát triển kỹ năng tạo ra các nhân vật thú vị trong tác phẩm.
* Đang thành công với thể loại văn lãng mạn, tại sao cô lại chuyển sang viết loại trinh thám hình sự? Điều này có bị ảnh hưởng gì tới cá tính và cách sống của cô không?
- Tôi đã bị thu hút bởi tâm lý tội phạm và cố để xác định rõ tại sao mọi người lại buộc phải làm những việc mà họ đang làm. Việc nghiên cứu các hành động tội phạm và công việc của cảnh sát không có ảnh hưởng gì xấu đến cá tính và đời sống thường nhật của tôi. Nhưng tôi quan tâm đến sự an toàn của cá nhân hơn những người bình thường.
* Hình như cô cũng là người rất thích phiêu lưu và yêu thích ngựa. Cô đã nuôi ngựa được bao lâu và đang sở hữu những con nào?
- Lúc lên 9, tôi có một chú ngựa con đầu tiên, và cưỡi nó từ đó đến nay. Trong 10 năm qua, tôi đã theo đuổi quy tắc nuôi dạy ngựa của Olympic, đó là một hình thức cưỡi ngựa và huấn luyện ngựa để chúng đáp lại các hiệu lệnh không thể nhìn thấy được. Hiện tôi đang có 6 chú ngựa, và chúng tôi thường cưỡi ba trong số chúng ở các cuộc thi.
* Những lúc cưỡi ngựa, cô thường nghĩ gì? Có phải cô thường có cảm hứng sáng tác khi cưỡi ngựa như mọi người vẫn nói? Những ý tưởng tác phẩm nào đã được thành hình từ những cuộc dạo chơi với ngựa này?
- Do việc dạy các chú ngựa phải rất tập trung vào việc đối thoại giữa người cưỡi ngựa và bản thân chú ngựa, nên tôi không thể nghĩ điều gì khác khi tôi đang ngồi trên lưng ngựa. Tôi đã viết một vài tiểu thuyết dựa theo thế giới của môn thể thao đua ngựa quốc tế. Hai tiểu thuyết đáng chú ý nhất là Dark Horse và The Alibi Man.
* Đặc biệt thành công với thể loại văn học hình sự, cô thấy điểm khó và dễ khi tiếp cận thể loại này là gì?
- Việc giữ cho các chi tiết khó hiểu và xen lẫn vào nhau của cốt truyện liền mạch là phần khó nhất trong việc viết tiểu thuyết hình sự. Điều yêu thích nhất của tôi là tạo ra các nhân vật và viết ra các đoạn hội thoại giữa các nhân vật.
* Tác phẩm của cô tuy được giới thiệu rộng rãi ở nhiều nước nhưng còn rất lạ lẫm ở Việt Nam. Cô có điều gì nhắn gửi tới độc giả Việt Nam không?
- Tôi rất vui khi các tác phẩm của tôi sắp tới sẽ ra mắt độc giả Việt Nam. Hy vọng các bạn sẽ thích chúng.
* Cô đã từng sang Việt Nam chưa? Và nếu có dịp, cô mong mỏi được khám phá điều gì ở Việt Nam?
- Tôi chưa bao giờ đến Việt Nam, nhưng tôi biết đến đất nước các bạn thông qua các chương trình du lịch trên truyền hình. Đất nước các bạn thật xinh đẹp với bề dày lịch sử. Tôi rất muốn được một lần đến thăm đất nước các bạn.
* Xin chia sẻ đôi chút về kế hoạch sáng tác mới của cô.
- Tôi vừa hoàn thành xong tác phẩm mới nhất có tên là Deeper than the Dead. Câu chuyện bắt đầu với bốn đứa trẻ đang chạy chơi trong rừng. Chúng vấp phải một xác người, nạn nhân của một vụ mưu sát. Khi cảnh sát điều tra ngày càng sâu hơn, sự việc trở nên rõ ràng, kẻ giết người có thể là cha của một trong những đứa trẻ.
* Chân thành cám ơn và mong chờ các tác phẩm mới của cô.
Nhà văn Mỹ Tami Hoag sinh ngày 20.1.1959, nổi tiếng với dòng văn học lãng mạn và hình sự với hơn 22 triệu bản sách tiếng Anh đã được bán ra trên toàn thế giới. Sinh ra ở Tami Mikkelson, Iowa, Tami Hoag lớn lên tại một thành phố nhỏ thuộc bang Minnesota. Do anh chị em của cô lớn hơn hơn 10 tuổi và không có nhiều trẻ em để chơi cùng, Hoag đã tự tưởng tượng, tạo ra các câu truyện để giúp mình giải trí. Năm 1977, cô cưới người yêu thời trung học - Daniel Hoag, ngay trước khi ông tốt nghiệp đại học. Tuy nhiên, bản thân cô lại không có cơ hội để theo học đại học. Không lâu sau, hai vợ chồng cô ly dị. Trước khi xuất bản cuốn sách đầu tiên, Hoag đã làm đủ mọi việc, từ trợ lý nhiếp ảnh đến huấn luyện ngựa biểu diễn, phát hành báo, thậm chí còn bán cả đồ trang trí trong phòng tắm. Năm 1988, cô bắt đầu viết văn với thể loại lãng mạn cho Bantam Books Loveswept Line. Sau một vài năm thành công trong thể loại lãng mạn, Hoag đã chuyển hướng sang thể loại tiểu thuyết hình sự. 13 tiểu thuyết của cô liên tục có tên trong danh sách sách bán chạy của tờ New York Times, trong đó có 5 cuốn đứng đầu trong danh sách bán chạy đó suốt 20 tháng. Tiểu thuyết Night Sins của cô được chuyển thể thành series phim truyền hình với các diễn viên chính là Valerie Bertinelli và Harry Hamlin. Hoag từng được mời tham dự một buổi đọc sách tại một trong những hoạt động văn học của Barbara Bush, ăn trưa cùng với Cựu Tổng thống George H.W. Bush và bà Barbara Bush tại nhà của họ.
Báo chí nước ngoài nhận xét về tác phẩm của Tami Hoag:
“Không còn nghi ngờ gì nữa, Tami Hoag là một trong các nhà văn viết truyện trinh thám hình sự nổi bật nhất” - Chicago Tribune
“Tami Hoag là nữ hoàng của tiểu thuyết trinh thám hình sự” - New York Post
“Bạn sẽ muốn đóng chặt tất cả các cánh cửa khi đang đọc truyện của Tami Hoag” - Star Tribune, Minneapolis
“Nếu bạn là người yêu thích những cuốn sách lôi cuốn, bạn nên chọn sách của Tami Hoag!” – Booknews from The Poisoned Pen
“Hoag viết những câu chuyện to lớn, trọn vẹn với các nhân vật và tình tiết phức tạp. Cô đã không lùi bước trước khía cạnh bất chính của tội ác và khía cạnh đen tối của bản chất con người” – The Cincinnati Post
“Hoag kể cho chúng ta nghe các câu chuyện của cô một cách xuất sắc” – Mostly Murder
“Đóng chặt tất cả các cánh cửa và cửa sổ, bật tất cả các ngọn đèn trong nhà… Những câu chuyện làm bạn phải nổi gai ốc” – New Woman
“Chứa đầy hấp dẫn, tráng lệ và mưu mẹo… Hoag là bậc thầy về tiểu thuyết trinh thám hình sự” – Publishers Weekly
“Hoàn mỹ và rùng rợn” – Cosmopolitan
“Sống động và ly kỳ” – Entertainment Weekly
“Tami Hoag viết ra các câu chuyện trinh thám hình sự mà bạn không-thể-đặt-xuống, và thu hút bạn cho đến câu cuối cùng” – John Saul, tác giả cuốn Midnight Voices
Nguyễn Lệ Chi (thực hiện)

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Dương Bình Nguyên: Không đi vay những đớn đau

Viết báo, sáng tác và dịch chuyển là công việc của nhà văn trẻ Dương Bình Nguyên hiện nay. Sau tác phẩm Giày đỏ được bạn đọc khá yêu thích, anh đang bắt tay vào sáng tác mới.

Từng nói rằng anh sáng tác trong những lúc xáo trộn nhất. Vậy xem ra anh xáo trộn có vẻ hơi nhiều? Không biết đó là những điều gì mà mạnh mẽ tới mức thúc đẩy anh phải cầm bút? Và những xáo trộn đó do bản thân anh tự ý gây nên hay bị hoàn cảnh đưa đẩy?
- Cuộc sống luôn có những điều bất thường xảy đến và bản thân mỗi chúng ta buộc phải giải quyết. Tôi thường cầm bút vào những khi xáo trộn. Khi lòng mình yên lặng, thì còn gì đâu để giãi bày? Thực ra, nói sự xáo trộn ở đây không có nghĩa là khi đời riêng của mình bị lật tung lên. Sự xáo trộn được hiểu như khi chúng ta buộc phải suy nghĩ, day dứt, đau đớn, buồn chán hoặc thất vọng. Hay cũng có thể là có một niềm phấn khích đặc biệt, về một điều gì đó đang diễn ra mà ta vừa chứng kiến, bắt gặp hoặc một điều gì đó vừa trải qua. Không ai chủ động để tạo nên sự nghiệt ngã của cuộc đời mình. Cũng không ai cố ném mình vào những mất mát để tạo thành trải nghiệm. Mỗi ngày đi qua, mà chúng ta sống hết mình, cũng đã có biết bao điều xáo trộn trong lòng, biết bao thứ phải nghĩ suy, trăn trở. Những trang viết của tôi hoàn toàn không nhằm đi vay những cảm giác đớn đau. Nếu có sự day dứt đến mức hơi nghiệt ngã, thì nó là một điều tự nhiên mà tôi không cố gắng.
Nếu một ngày nào đó, tự dưng anh thấy mình không còn bị xáo trộn. Lúc đó, anh sẽ ra sao? Ngừng viết và tiếp tục chờ đợi… lại bị xáo trộn chăng?
- (Cười) Thực ra, có rất nhiều khi cuộc đời tôi bị xáo trộn mà tôi chẳng viết được gì cả. Những khoảnh khắc trong văn chương thực ra ngắn ngủi. Phần nhiều trong thời gian chúng ta sống, chúng ta làm những điều khác. Sáng tạo chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi thôi. Chắt lọc là một điều quan trọng. Tôi chưa bao giờ rơi vào cảm giác chờ đợi trong văn chương. Khi không có hứng viết văn thì tôi có một danh sách cực dài những việc khác để làm. Tôi không nghĩ mình phải đưa ra những chỉ tiêu sản phẩm. Tôi thích cảm giác thật lâu viết được một cái gì đó mà mình tâm đắc. Vậy thôi.
Cũng từng nói rằng anh tự biết mình là ai. Vậy theo anh, anh là ai? Một nhà báo trót mang thân cư di, một nhà văn giáp ranh giữa chuyên nghiệp và bán chuyên nghiệp hay một chàng lãng tử đi theo tiếng gọi bản năng?
- Cũng có thể tôi là cả ba con người đó. Tôi là một người sống và viết bản năng. Nhưng trong báo chí, tôi cố gắng làm một người chuyên nghiệp. Văn chương như cái nghiệp, gắn vào rồi thì khó dứt. Viết chậm chạp cũng không buồn không nản. Chỉ sợ mình viết chậm mà cũng chẳng có cái gì đáng giá, ấy mới là nỗi buồn dài. Còn ngoài đời, tôi là một gã chán phèo, không đẹp trai và cũng chẳng có nhiều tài lẻ (cười).
Để được thỏa mãn cái tôi của mình, để được làm những gì mình thích, anh đã phải hy sinh những gì và có tiếc nuối về cái giá phải trả đó không?
- Tôi nghĩ, khi chúng ta chọn lựa bất cứ thứ gì cũng sẽ phải chấp nhận cả những hệ lụy và mất mát đi kèm. Tôi hy sinh cả tuổi trẻ của mình cho những công việc này. Tôi không có thời gian để hưởng thụ những điều người khác nghiễm nhiên được hưởng. 10 năm qua, tôi chưa từng có một kỳ nghỉ đúng nghĩa. Tôi không có những giây phút giản đơn ấm áp cùng người thân. Có thể tôi đã phải hy sinh nhiều thứ, nhưng tôi cũng đã có được những năm tháng không vô nghĩa. Và từ đó mình cũng trưởng thành dần, làm một người từ nóng vội thành trầm tĩnh hơn, từ một kẻ hiếu thắng thành một người biết nhìn xa trông rộng, khoan hòa hơn.
Anh hiện có đang sáng tác tác phẩm nào không? Nếu có, xin chia sẻ.
- Tôi đang viết một cuốn sách mới. Cuốn tiểu thuyết từ hai năm trước tôi đã bỏ ngang rồi. Nên bây giờ sẽ viết một cuốn khác. Hy vọng nó được hoàn thành sớm. Tôi muốn nó là một cuốn sách mỏng, nhưng có nhiều dư vị.
Dương Bình Nguyên
Sinh năm 1979; Các tác phẩm: Làng nhan sắc (2001), Về lại thiên đường (2003), Hoa ẩn hương (2005) và Giày đỏ (2007). Hiện sống và làm việc tại TP.HCM
Nguyễn Lệ Chi

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

Nhà văn Di Li: Những điều bí ẩn luôn cuốn hút tôi

Vừa qua, Hội Nhà văn VN tổ chức buổi tọa đàm về tác giả Di Li cùng các tác phẩm mới nhất của chị. Tại đây, Di Li cũng tuyên bố quyết tâm theo đuổi thể loại trinh thám kinh dị khá “xương xẩu” này. Chị trò chuyện với TNTS.

* Tại sao chị lại chọn hướng chủ đạo của mình là văn chương trinh thám kinh dị?
- Thật ra cũng như nhiều nhà văn, tôi muốn viết nhiều thể loại khác nhau. Nhưng tôi rất say mê các tác phẩm giả tưởng dòng thriller bao gồm truyện trinh thám, kinh dị, phiêu lưu và khoa học viễn tưởng. Có thể bẩm sinh những điều bí ẩn luôn cuốn hút tôi. Đúng là tôi rất ưa khám phá những điều mới lạ. Chỉ có điều hoàn cảnh không cho phép mình phiêu lưu và thám hiểm đúng như trong truyện được mà thôi, nên đành thả cho trí tưởng tượng trôi nổi trên giấy trắng mực đen vậy (cười).
Việc quyết định đi riêng một dòng khá khan hiếm và thuộc diện “khó nhằn” như vậy ở nước ta trong cả sáng tác và dịch sách, phải chăng chị đánh đúng tâm lý “người khôn, của khó”, nhằm giúp sách mình bán chạy?
- Tôi làm trước hết là vì đam mê, và rất may mắn niềm đam mê đó lại rơi đúng vào lỗ hổng đang còn khuyết trên thị trường sách. Có thể coi đó là thiên thời, địa lợi, nhân hòa cũng được. Vừa rồi có nhiều nơi mời tôi dịch sách các thể loại khác nhưng tôi không nhận lời, đơn giản là vì những cuốn sách đó không hấp dẫn tôi. Dịch sách tôi cũng coi là một phần giải trí, như đọc sách vậy. Tôi có xu hướng làm “nhẹ nhàng hóa” các công việc của mình. Nếu nghĩ rằng mình đang giải trí thì công việc sẽ đỡ căng thẳng hơn rất nhiều.
* Những khó khăn mà chị đã gặp khi theo đuổi sáng tác dòng văn học trinh thám kinh dị?
- Nhiều người còn coi trinh thám kinh dị là dạng văn học hạng hai, là thương mại giải trí. Những người mê thể loại này thì khi đọc truyện của tôi luôn có tâm lý so sánh nó với những tác giả trinh thám hàng đầu thế giới. Hiện nay, trong nước không mấy người viết trinh thám như một công việc chuyên biệt, mà làm gì cũng phải có phường có hội. Tôi cứ vò võ viết một mình, đó cũng là lợi thế nhưng cũng là bất lợi. Tất cả những điều đó đều gây áp lực lớn. Chưa kể khi viết trinh thám, tôi phải tìm hiểu rất nhiều tư liệu, viết thì nhanh, nghiên cứu tư liệu lâu gấp ba lần. Tuy nhiên, tôi vẫn quan niệm rằng thành công luôn gắn liền với mồ hôi và nước mắt, hay nói nôm na là việc gì cũng có cái giá của nó.
* Chị đến với công việc dịch sách như thế nào?
- Cũng là một sự tình cờ. Sau khi dịch một vài cuốn sách thể loại trinh thám và kinh dị, tôi thực sự thấy hứng thú và mong muốn hằng năm sẽ đều đặn dịch vài cuốn sách. Tôi cũng mong muốn trở thành dịch giả chuyên về thể loại văn học này. Được tiếp xúc với bản sách gốc của những tác giả lớn mà mình mới chỉ nghe thông tin qua báo đài, rồi sau đó nhìn thấy cuốn sách mình vừa dịch nhân bản đến tay người đọc, đó là một niềm vui đặc biệt mà nếu không làm công tác dịch thuật, tôi sẽ không thể trải nghiệm.
* Chị có thể bật mí về kế hoạch sáng tác sắp tới?
- Bên cạnh một số đầu sách dịch, tôi vẫn tiếp tục cuốn Hồi ký học đường và cố gắng hoàn thành cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị thứ hai với tựa đề tạm đặt là Giáo phái.
* Nếu tự nhận xét về mình, chị sẽ nói sao?
- Mọi người vẫn nói rằng tôi là người chăm chỉ, kiên trì, kiên định, tự tin, điềm tĩnh và lý trí tốt. Còn cá nhân tôi tự cho rằng mình rất lười biếng, dễ mất kiên nhẫn, tự ti, dễ đam mê nhưng mau chán và khá thất thường. Tuy nhiên có thể vì tôi có lý trí tốt nên tôi dễ dàng che giấu những điểm yếu của mình và cố gò ép mình vào khuôn khổ được chăng (cười).
Di Li (tên thật: Nguyễn Diệu Linh) Năm sinh: 1978. Tác phẩm sáng tác: Tầng thứ nhất, Điệu Valse địa ngục, 7 ngày trên sa mạc (truyện ngắn), Trại Hoa Đỏ (tiểu thuyết), Mùa thu ở Seoul (bút ký), Độc thoại trên tháp nhà thờ (in chung). Tác phẩm đã dịch: Người yêu dấu, Người làm chứng, Tàn tích, Bóng đêm bao trùm.

Nguyễn Lệ Chi (thực hiện)

Thế hệ đạo diễn Trung Quốc thứ 6

Ngay từ khi thế hệ đạo diễn Trung Quốc thứ 5 vẫn còn tỏa ánh hào quang lấp lánh, thì thế hệ đạo diễn thứ 6 ở nước này đã nhanh chóng đứng dậy với sức cạnh tranh rõ rệt.
Thế hệ đạo diễn thứ 6 ở Trung Quốc được tính từ nhóm đạo diễn tốt nghiệp từ khóa 85 trở về sau này của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, như: Vương Tiểu Soái, Trương Nguyên, Đường Đại Niên, Lâu Diệp, Lộ Học Trường, Giả Chương Kha, Quản Hổ, Trương Dương, Vương Quang Lợi...
Đặc điểm của các tác phẩm thuộc thế hệ này là rất phá cách, thậm chí có phần nổi loạn, đặc biệt không mang hơi hướng điện ảnh truyền thống từ nội dung, tư duy, lẫn cách thức thể hiện. Rất nhiều tác phẩm của thế hệ đạo diễn này đều do chính họ tự viết kịch bản, đạo diễn, thậm chí tự quay phim hoặc tham gia đóng vai. Những câu chuyện của họ kể ra đều sinh động, đa dạng đủ hình thức với nhiều chủ đề, nhiều thân phận con người rất bình thường, thậm chí thấp kém trong xã hội. Mỗi bộ phim như một lát cắt chân thực nhất về đời sống xã hội đương đại ở nước này, lúc ngọt ngào, lúc êm ả, lúc đầy bạo lực và đủ mọi tệ nạn nhớp nhúa, lúc lại đầy nhân ái và cái nhìn xót xa, lúc phẫn nộ, lúc bi hài cười ra nước mắt...
Giả Chương Kha (sinh năm 1970) thực sự xứng đáng được coi là gương mặt tiêu biểu của thế hệ đạo diễn thứ 6. Bộ phim Tiểu Vũ (1997) do anh tự viết kịch bản, đạo diễn lẫn tự sản xuất phim với số vốn nhỏ hẹp, xoay quanh câu chuyện về một tên móc túi ở một thị trấn nghèo đã nhanh chóng đạt được vô số giải thưởng: Giải Bộ phim xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Nante 3 châu lục lần thứ 20, Giải liên minh thúc tiến điện ảnh tại Liên hoan phim quốc tế Berlin lần thứ 48... Anh liên tục làm mới mình qua những bộ phim tiếp theo hoàn toàn khác nhau về phong cách lẫn nội dung nhưng tất nhiên vẫn do anh tự biên kịch và đạo diễn như Sân ga (Platform), Đông, Người tốt ở Tam Hiệp, Vô dụng, Nhật ký 24 thành phố. Tạp chí văn hóa nổi tiếng Village Voice của Mỹ đã chọn Nhật ký 24 thành phố vào danh sách 1 trong 10 bộ phim xuất sắc nhất trong năm 2008. Giả Chương Kha cũng được mời chọn cùng 19 đạo diễn nổi tiếng khắp thế giới để thực hiện một phim ngắn về lợi ích cộng đồng cho Liên Hiệp Quốc. Phim của Giả Chương Kha được đánh giá mang phong cách phim tài liệu và chú trọng miêu tả các nhân vật nhỏ bé trong xã hội.
Giống phần lớn các đạo diễn thế hệ thứ 6, Trương Nguyên (sinh năm 1963) cũng xuất phát từ một đạo diễn phim độc lập và thành công với các phim như Mẹ, Trà xanh, Trông lên rất đẹp, Bắc Kinh tạp chủng, Về nhà ăn Tết, Con trai, Đông cung Tây cung, Tiếng Anh điên rồ... cùng vô số giải thưởng: Giải của Ban giám khảo và giải Khán giả yêu thích nhất tại Liên hoan phim Nante 3 châu lục, Giải phê bình xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Berlin... Phần lớn phim của anh đều rất nhẹ nhàng đẫm chất văn học, tuy đề tài phong phú đa dạng không cố định nhưng có thể thấy rõ tính kiểm soát và khống chế của đạo diễn.
Đạo diễn Lâu Diệp (sinh năm 1965) đeo đuổi các đề tài hiện thực và thành công với các phim Người tình cuối tuần, Sông Tô Châu (giải Bộ phim xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Paris, Pháp lần thứ 15). Phim của anh được đánh giá đầy chất điên rồ và nổi loạn của tuổi trẻ, song vẫn chất chứa không ít tâm trạng day dứt, phong cách sử dụng ống kính máy quay rất tinh tế, nhạy cảm.
Đạo diễn Vương Tiểu Soái (sinh năm 1966) với phong cách đặc trưng là ý thức tạo hình rất mạnh, cũng tự xác lập địa phận riêng của mình với các phim như Xe đạp tuổi 17, Rét cực độ, Ngày Đông Xuân, Thanh Hồng... và giải thưởng của Ban giám khảo tại Liên hoan phim Cannes lần thứ 58.
Nhiều đạo diễn thế hệ thứ 5 và trên nữa thậm chí không thành công như thế hệ đàn em này. Báo giới Trung Quốc và quốc tế cũng từng thừa nhận thế hệ đạo diễn thứ 6 chính là những đối thủ đáng gờm, cạnh tranh ráo riết và gay gắt với các thế hệ đàn anh. Chính thế hệ này đã tạo nên bước ngoặt lớn trong lịch sử điện ảnh Trung Quốc.
Nguyễn Lệ Chi